Ngẫu Hứng Xuân Giáp Ngọ

Author: admin  //  Category: Thơ Ca

Trà có, rượu không, bánh ba chồng
Một chồng sự nghiệp với công danh
Mỏng manh như cánh buồm trên biển
Đạp sóng, vượt gió đến bến lành

Một chồng ngất ngưởng cho tài vận
Đầu năm xuân tới vận thêm hồng
Bạc tiền năm Ngọ phi nước kiệu
Lóc cóc theo nhau chảy túi ta

Còn lại một chồng để tư gia
Ân tình bè bạn khắp gần xa
Cũ, mới, hiện tại cùng đồng nghiệp
Tri ân sóng sánh đáy ly trà.

Truyện Việt

Author: admin  //  Category: Tản Mạn Cái Sự Đọc

Càng lớn thời gian chúng ta dành cho sách càng ít đi. Báo lá cải, chuyện hoa hậu hay tám chyện người khác dường như thú vị hơn là nghiền ngẫm một cuốn sách. Phim ảnh cũng rất nhanh nhạy trong việc chuyển thể từ các cuốn sách hay nên chúng ta càng ngày càng lười biếng đọc.

Nên khi được hỏi gu của mình bây giờ là gì mình phải suy nghĩ mất một lúc mới trả lời được. Thì ra gu đọc của mình không có nhiều thay đổi. Sở thích vẫn là trinh thám, tiểu thuyết tình cảm và thần thoại, viễn tưởng. Tác giả có thể thêm vào, bớt đi nhưng loại truyện vẫn không có gì thay đổi. Chỉ có sự khác biệt về ngôn ngữ có lẽ là lớn nhất. Mình không còn đọc truyện tiếng Việt nữa cả truyện Việt lẫn truyện dịch.

Truyện dịch thì thiếu dịch giả hay, có kinh nghiệm sống phong phú trong nhiều lĩnh vực để truyền tải cho hết ý của tác giả. Truyện Việt nam thì ôi thôi hỡi ơi mình chưa cầm lên đã thấy muốn ngủ. Tác giả già có tiếng thì ít viết. Tác giả trẻ thì ấu trĩ, thiếu kinh nghiệm sống, thiếu thực tế. Hầu như nhân vật nữ nào cũng xinh đẹp dễ nhìn hay sang trọng có học thức. Còn nam thì ga lăng, lãng mạn và cò đi du học nước ngoài về hay đại loại thế. Nếu cứ cái đà phát triển này thì chẳng mấy Việt nam sẽ có một dòng văn học riêng kiểu như Kim Dung với truyện chưởng. Mai mốt có khi thế giới lại lừng danh với tác giả Việt của dòng văn học “nhàn nhạt, nhàm chán”.

Lãng Đãng Cuối Năm

Author: admin  //  Category: Tản Mạn Cái Sự Đọc

Chúi mũi ngày cuối năm với một núi việc, thêm chút hậm hực vì văn phòng kế bên đóng cửa nghỉ Tết Tây cả tuần nên chẳng có tâm trí đâu mà vui hay mừng. Xế chiều mới kéo rèm cửa sổ lên chợt sững sờ khi nhìn thấy cảnh sông Sài gòn mênh mang sông nước, lững lờ trôi.

Thiên nhiên vẫn luôn hiện hữu quanh ta chỉ ta bận rộn nên quên mất. Nước sông Sài Gòn chẳng trong xanh mát mắt mà đùng đục, lờ lờ. Nhưng khúc quanh mềm mại như dải lụa chợt làm người nhìn thấy nao lòng. Đôi ba chiếc thuyền neo đậu cũng chẳng hoành tráng hay lộng lẫy như bến đậu du thuyền bên Abu Dhabi hay bến cảng Singapore. Dẫu vậy ta cảm nhận được tính công nghiệp hóa của thành phố qua những con tầu bình thường trên cửa sông.

Đành phải thú nhận với lòng là ta đã yêu thành phố ồn ào, hối hả, tất bật này rồi. 10 năm định cư ở đây trôi qua trong chớp mắt. Giờ ta hân hoan mỗi khi trở về Sài gòn nhìn cảnh đèn đêm sáng rực dưới cánh máy bay. Giờ Sài Gòn đã là tổ ấm của ta.

Chào Sài Gòn! Năm mới tốt lành!

Hư cấu trong phim trung Quốc

Author: admin  //  Category: Phim Ảnh

Phim Trung Quốc ra rạp bây giờ đều có chung một phong cách – hoành tráng. Những cảnh quay tốn tiền tỷ với mô hình như thật, diễn viên quần chúng ken đặc quả làm người xem ấn tượng. Tuy vẫn trung thành với motip kungfu: nhảy bay nhiều hơn đi điều thay đổi rõ nhất là phục trang rất đẹp. Đã qua rồi thời một bộ quần áo đóng suốt cả 100 tập phim. Phim kungfu hiện giờ vai nữ chính thay quần áo cả chục bộ. Võ Tắc Thiên trong Địch Nhân Kiệt trẻ tuổi chỉ là nữ thứ chính nhưng sơ sơ cũng có tới 4 bộ đồ may vá công phu cùng phụ kiện lộng lẫy. Vai nữ chính Ngân Duệ Cơ thì khỏi nói. Xuất hiện như một nữ thần trên chiếc xe hiến tế, cô hết mặc áo dài quét đất lại mặc đồ vũ nữ màu sắc lộng lẫy.

Nhưng sự thay đổi lớn nhất có lẽ là những pha nóng rất Trung Quốc. Nam nữ nhân vật có thể treo mình lủng lẳng trên những dải lụa để chung chăn gối. Cứ treo mình trên không như thế thì có gì mà nóng, nguội ngắt thì đúng hơn. Thế nên đạo diễn đó đây phải thêm vào những pha lưng trần nuột nà hay phục trang sexy để câu khách.

Có điều lạ là phim đa phần là hư cấu nhưng khán giả Việt chẳng nói gì. Nhưng tác giả Việt mà làm vậy thì chắc khán giả phải lấy rổ mà xúc sạn. Cứ ngó chuyện cô bé Huyền Chip thì biết. Người ta viết sách có tý hư cấu, giống như dặm mắm, dặm muối cho ngon. Nhưng có cả trăm người lôi ra bới móc, chỉ trỏ, chê bai. Không thích thì đọc làm gì?

Thu ơi biết muộn đến làm chi

Author: admin  //  Category: Thơ Ca

Muộn phiền ta nâng chén chơi vơi
Đáy cốc hư không một cõi lòng
Sầu không tan biến trong trà nóng
Phiền chẳng theo hơi bốc lên trời.

Hoa đại lác đác trên thềm gạch
Băng thanh ngọc khiết có ai hay
Hơi thu se lạnh về theo gió
Thu ở nơi đâu ghé qua đây?

Trà xanh ngăn ngắt trong chén sứ
Cánh phụng lả lơi luống bạc màu
Phụng hoàng ngày ấy tươi men mới
Chờ tiệc vu quy nên sắt cầm

Hoàng mãi bay xa không trở lại
Lẻ bóng cô đơn phụng đợi chờ
Năm qua tháng tới không tin tức
Cầu hoàng khúc nhạc hoá biệt hoàng

Hoa rụng, lá rơi, trà nguội lạnh
Ký ức xưa buồn chẳng nguội theo
Một mình nâng chén tìm vui mới
Thu ơi biết muộn đến làm chi.

Dấu Phẩy Quan Trọng

Author: admin  //  Category: Tản Mạn Cái Sự Đọc

Một thầy giáo đến nhà phú hộ trong làng xin làm gia sư. Ông phú hộ vốn rất giàu có nhưng cũng nổi tiếng khắt khe, khắc nghiệt nên thầy giáo yêu cầu được ký hợp đồng cụ thể về lương bổng và các điều kiện ăn ở như phòng ở, giờ dạy và đặc biệt bữa ăn. Thầy ghi rõ trong hợp đồng”Không có cá thịt cơm trắng cũng được”

Dọn vào nhà phú hộ được một tuần, thầy khá hài lòng khi các điều kiện đều được tuân thủ. Duy chỉ có ăn uống thì bữa nào thầy cũng chỉ có cơm trắng với nước tương. Sau một tuần liên tục thầy quyết định gặp phú hộ làm cho ra lẽ.

Khi được hỏi tại sao bữa cơm nào cũng chỉ có nước tương, phú hộ nói ông chỉ làm theo hợp đồng. Trong hợp đồng có ghi rõ “Không có cá thịt cơm trắng cũng được” nghĩa là “không có cá thịt, cơm trắng cũng được.” Thầy giáo cắt nghĩa rằng khi viết câu đó ý của thầy là “Không có cá, thịt cơm trắng cũng được”

Chỉ một dấu phẩy ở vị trí khác nhau ý nghĩa hoàn toàn thay đổi. Thế mới hay ngữ pháp không thể lơ là.

Xem Phim Chọn Phim Gì

Author: admin  //  Category: Phim Ảnh

Hôm trước bị lũ bạn chửi là xem phim vớ vẩn mà cũng xem, mình ấm ức mãi không nguôi. Chí ít thì mình cũng là “trí ngủ” cũng có tý kiêu hãnh của kẻ sỹ. Không để tiếng đồn loang ra nhà hàng xóm mình quyết định phải lên tiếng chặn đứng những tin thất thiệt. Trước khi hành động cứu vớt cái “danh” tý tẹo mà chẳng “thanh” mình bắt đầu kê ra các thể loại phim rồi ngẵm nghĩ xem thể loại nào hàn lâm nhất để còn lòe thiên hạ.

Hàn lâm nhất chắc là phim tâm lý xã hội hay chính trị dạng như “Lincoln”. Dưng mà cứ nhắc đến loại phim này là mình đã ngáp rồi. Thôi không hàn lâm thì chuyển sang tâm lý xã hội vậy kiểu như “Bữa tiệc của các vị thần” gì đó. Chỉ tội mấy cái phim này mình nhằn không nổi vì diễn viên tuy đẹp nhưng phim thì hết khóc lại cười cũng hết vài ba tập. Phim tài liệu thì quá cao siêu rồi mỗi tội phim cao siêu thường hay gây ngủ. Cứ như thuốc seduxen vậy xem chưa quá 15 phút đã khép chặt hai mi, qua 15 phút thì ngáy như sấm.

Rốt cuộc lại thì mình chỉ thích xem ba cái phim hoạt hình Walt Disney như Mulan hay Pocahontas thôi, cùng lắm thì Despicable me. Thay đổi khẩu vị thì cứ người hùng đẹp trai cỡ Brad Pitt hay cơ bắp như Steve Mc Garret trong Hawaii 5-O là ổn. Phim châu Á càng đơn giản, hài hước càng khoái bởi được uống thuốc bổ miễn phí. Còn phim bộ thì TVB vừa xem vừa ngủ ngật cũng biết ngay ai ngay, ai gian khỏi mất công suy nghĩ.

Haiza thôi chẳng thanh nga thanh minh gì hết. Thị hiếu coi phim của mình đúng là hơi nhảm thật. Nhưng đó không phải tại mình mà tại mấy ông đạo diễn cứ làm phim nhảm hay nên mình cứ xem mãi. Mấy ông này chắc bữa nào phải cắp sách sang học các divas nhà mình quá. Các divas nhà mình thà chẳng có khán giả cũng chỉ hát nhạc hàn lâm quýt xì tộc thôi. Bởi lẽ cái gì khó hiểu, khó ưa mới cao sang.

Thám Tử Mù – Blind Detective

Author: admin  //  Category: Phim Ảnh

Phim “Thám Tử Mù” của Lưu Đức Hoa Và Trịnh Tú Văn chỉ được chiếu trong rạp nhỏ. Có lẽ vì phim tiếng Quảng, phụ đề tiếng Việt nên khách xem không nhiều. Dù vậy sự kết hợp trở lại của Lưu Đức Hoa và Trịnh Tú Văn đã mang đến cho người xem một bộ phim trinh thám hài hước nhưng có tính nhân văn sâu sắc.

Đề cập đến mọi khía cạnh con người thường gặp phải như tình yêu, tình bạn, các đối nhân xử thế, những thông điệp “Thám Tử Mù” đưa ra khiến người xem phải suy nghĩ. Tình bạn của chàng thám tử mù chuyên phá án khó nhằm lãnh tiền thưởng với người bạn đang chức cao vọng trọng trong ngành cảnh sát, Tư Đồ thật đáng khâm phục. Khi phá án, Tư Đồ không nề hà theo dõi bạn mình để phỗng tay trên nhằm giành công lao. Nhưng khi rảnh rỗi Tư Đồ bỏ thời gian đến nhà bạn lau chùi, quét dọn. Nhìn họ ta tự hỏi nếu một người trong bọn họ không bị mù và tiếp tục phục vụ trong ngành, trở thành đối thủ cạnh tranh trên con đường thăng quan, thì chuyện sẽ ra sao, liệu có còn là bạn bè nữa không?

Tình yêu trong phim cũng rất thật khi chàng thám tử mù vì một phút xúc động, lo lắng bạn gái chết nên đã hứa suốt đời, suốt kiếp với cô ta. Hứa rồi anh lại hối hận vì sợ có gái xấu xí, lỡ một ngày nào anh có thể nhìn lại được anh sẽ không chịu đựng nổi khi có một người vợ xấu xí, già nua.

Dinh Độc Lập Và Bài Học Lịch Sử

Author: admin  //  Category: Tản Mạn Cái Sự Đọc

Sống ở Sài Gòn cũng mấy chục năm nhưng hôm nay mới bước chân vào Dinh Độc Lập hay Phủ Đầu Rồng ngày xưa. Tòa dinh thự nguy nga từng là cơ quan pháp quyền của chính phủ Nam Việt nam giờ thành một địa điểm tham quan cho khách du lịch và nơi tổ chức hội nghị, tang lễ cho quan chức chính phủ. Khuôn viên xanh mướt cỏ với những cây cổ thụ khiến người thăm như bước chân vào một khu vườn tĩnh lặng, xa lánh tiếng ồn ào của đường phố ngoài kia. Hai chiếc xe tăng cũ kỹ, khiêm nhường đứng nép một bên đường. Vẻ oai hùng của hai chiếc xe tăng này chỉ còn lại trong thước phim tài liệu khi chúng húc đổ cổng sắt của Dinh mở ra thời kỳ thống nhất cho đất nước.

Từng nhóm du khách Việt có, tây có, tầu có, nối chân vào phòng khánh tiết, ngồi xuống những chiếc ghế bọc nỉ hoa xanh trên nền tấm thảm màu đỏ chẳng biết đã ở đây từ khi nào. Cô hướng dẫn viên sang sảng giảng về lịch sử xây Dinh, sự ra đời của chính quyền Nam Việt Nam, những đời Tổng Thống trước khi bị lật đổ ngày 30/04/1975. Ta nhớ ngày xưa cũng ôm sách lịch sử học ra rả như cuốc kêu những chi tiết này. Nhưng kỳ thi qua đi kiến thức cũng bay vèo, có chăng chỉ là vài câu, vài chữ còn đọng lại. Giá ngày xưa được đến nơi này, cảm nhận bầu không khí hối hả, tuyệt vọng không lối thoát của chính quyền Ngụy cũ thì chắc chẳng cần gân cổ cũng thuộc bài như cháo chảy.

Tại sao không có ai viết những bài học lịch sử này thành những câu chuyện lịch sử để mọi người thích thú ngốn ngấu từng dòng chữ thay vì phải học gạo chỉ để nhớ rồi quên?

Jack Là Kẻ Ăn Trộm Giết Người Được Ca Ngợi

Author: admin  //  Category: Văn Học Nước Ngoài

Mấy đứa trẻ 12 – 13 tuổi nổ ra một cuộc tranh luận về chàng Jack trong chuyện “Jack and the Beanstalk” hay “Jack và Những Hạt Đậu Thần.”

Vài đứa con trai đồng cho rằng việc Jack lấy cắp đàn thụ cầm và con ngỗng đẻ trứng vàng, rồi giết tên khổng lồ chủ nhân của những tài sản này là hoàn toàn chấp nhận được. Truyện đã viết thế có gì phải thắc mắc. Hơn nữa truyện chỉ là truyện thôi. Một nhóm khác gồm mấy đứa con gái thì cho rằng Jack là kẻ trộm và kẻ giết người. Jack xứng đáng bỏ tù vì những tội ác anh đã gây ra.

Tranh luận tới lui không ai chịu nhường ai. Ngẫm cho cùng bên nào cũng đúng. Nếu đặt trong ngữ cảnh thời xưa khi khổng lồ là một mối nguy hại thì việc một chàng trai nhỏ bé có thể lấp cắp được những sản vật quý giá từ tay những kẻ đáng sợ, rồi giết chúng trừ họa cho dân rất đáng ca ngợi. Tuy nhiên trong xã hội pháp trị ngày nay khi ăn cắp, giết người phải đền tội thì hành động của Jack dường như xuất phát từ lòng tham vô đáy rất đáng bị lên án. Vậy nên “ăn có thể nửa bữa, ngủ có thể nửa chừng nhưng không thể tìm hiểu một nửa sự thật vì đó không phải là sự thật”