I am a Big Big Girl

Author: admin  //  Category: Tản Mạn Cái Sự Đọc

“I’m a big big girl
In a big big world
It’s not a big big thing if you leave me
But I do do feel that
I do do will miss you much
Miss you much… ”

Một cô gái lớn trong một thế giới rộng lớn không lấy làm quá đau khổ khi chàng trai bỏ mình ra đi. Nhưng con người luôn có một trái tim. Nó thổn thức khi không còn người mình thương yêu bên cạnh, nó khô cằn khi đơn độc và nó nhớ da diết chàng trai nọ.

Yêu bài hát này của Emilia từ những ngày đầu Hồ sơ trinh sát 4, giờ xem lại Hồ sơ trinh sát 4 vẫn thấy thích bài hát này. Thì ra âm nhạc có sức sống lâu dài hơn phim ảnh. Cũng vẫn là phim ấy, nghệ sỹ ấy sao xem rồi lại không say mê như lần đầu. Còn bài hát mình thích nghe rồi, nghe lại vẫn thấy mê say.

Người Sắt 3

Author: admin  //  Category: Phim Ảnh

Siêu anh hùng cuối cùng sẽ đánh bại kẻ thù. Kết thúc đó ai cũn mong chờ. Nhưng nếu siêu phẩm nào cũng như thế thì nhàm chán quá. Ai sẽ bỏ hàng trăm ngàn đồng đi xem một bộ phim mà mình đã biết trước kết cục.

Để tránh nhàm chán, các nhà làm phim luôn cố gắng khai thác những khía cạnh nhân văn, những tình huống gây cười hay những nét rất đời thường của siêu nhân nhằm làm cho họ gần gũi và nhờ đó được khán giả yêu mến thêm.

Người sắt 3 cũng không ngoại lệ khi một Tony Stark hào hoa, phong nhã, giầu sang, phú quý và thông minh lại mắc chứng bệnh lo lắng quá mức. Chứng bệnh này ám ảnh người sắt cả trong giấc ngủ và sinh hoạt đời thường khiến anh luôn sợ không bảo vệ được người phụ nữ mình thương yêu nhất đời cô Pepper Pot.

Nhưng cách xử lý của người sắt lại hoàn toàn khác với James Bond Sky Fall hay GI Joe Retaliation. Trong khi James Bond vì lo lắng cho M nên tái xuất với bàn tay run rẩy và đôi mắt kèm nhèm, còn GI Joe Retaliation quay về với xe tang cổ lỗ và súng đạn bình thường để đối chọi với nanomite thì Người sắt lại biến cô Pot thành siêu nhân cứu lại chính người sắt.

Và Người sắt 3 xứng đáng với kỷ lục bộ phim ăn khách thứ hai của mọi thời đại với doanh thu mà GI Joe và Sky Fall còn xa mới với đến. Khán giả muốn xem siêu nhân vì họ biết mình vĩnh viễn không thể là siêu nhân. Thế nên khi siêu nhân quá tầm thường sẽ làm cho họ thấy ngao ngán. Như gia vị khi nêm nếm, mọi thứ đều phải gia giảm cho vừa ăn thế mới đáng đồng tiền bát gạo.

Ỷ Thiên Đồ Long Ký 2003

Author: admin  //  Category: Phim Ảnh

Ỷ Thiên Đồ Long Ký đầu tiên vào Việt nam bị dịch nhầm tên là Cô Gái Đồ Long. Nhà nhà nô nức đi thuê băng video về xem, đêm ngày nghiền ngẫm. Tuy phim hay, hấp dẫn nhưng xem hết cả phim rồi vẫn chẳng hiểu ai là cô gái đồ long. Thắc mắc không ngăn được việc yêu quý Châu Chỉ Nhược, Ân Tố Tố cùng quận chúa Triệu Minh

Xem bộ phim Ỳ Thiên Đồ Long Ký 2003 hiện đang chiếu trên SCTV thấy chán vô cùng. Vẫn là cốt truyện đó, nhưng kịch bản lê thê kéo dài. Diễn viên diễn xuất non nớt, cô nào cũng cố gắng tỏ vẻ lý lắc, đáng yêu vì đó dường như là cái khuôn để thành công.

Chán quá!

Kẻ Ăn Xin Tình Yêu

Author: admin  //  Category: Thơ Ca

Anh chỉ là kẻ mù ngồi truớc ngõ
ngửi mùi hương mỗi sáng em đi ngang
Phấn son đó em điểm trang xinh đẹp
chẳng cho anh kẻ mù quáng vì em

Anh chỉ là kẻ ăn mày truớc cổng
mong lượm đuợc chút duyên thừa vuơng vãi
em làm rơi khi đang mải làm duyên
với những kẻ xem em là trang sức

Đã đôi lần anh thổn thức trong đêm
tim mù lòa suốt đêm dài nhỏ lệ
sao yêu thuơng chỉ gặp phải hững hờ
sao đắm say chỉ làm em ghét bỏ

Cũng có lần anh tính bỏ em đi
có ích chi khi yêu trong tuyệt vọng
truớc mắt em anh chẳng hề tồn tại
ở làm gì cho em phải bận lòng

đầu đã quyết nhưng tim vẫn vấn vương
bởi tim ngu vẫn một lòng si dại
đợi chờ em ban phát chút lòng thuơng
khi em hiểu tình yêu anh dâng hiến

Nếu Có Một Ngày Anh Nhớ Hoa

Author: admin  //  Category: Thơ Ca

Nếu Có Một Ngày Anh Nhớ Hoa

Dịu dàng nụ sứ tách đài hoa
Cánh trắng phớt hồng khoe sắc thắm
Nguyệt quế khẽ khàng nghiêng đầu ngắm
Sứ mọc đầu hè nắng thêm tươi

Ngày xưa em thích nghe bài hát
“Hoa sứ nhà nàng” kể tình tan
Lệ buồn rưng rưng viền khóe mắt
Cảm thương cho một mối tình đau

Giờ nhìn hoa sứ nở trong vườn
Hoa còn, mộng đó, thấy người đâu
Lặng lẽ gửi hương vào trong gió
Nếu có một ngày anh nhớ hoa

Hà nội mùa hoa bướm mong manh

Author: admin  //  Category: Tản Mạn Cái Sự Đọc

Những cơn mưa rào sớm làm dịu đi không khí oi bức nóng nực của Sài Gòn. Chưa năm nào Sài Gòn nóng như năm nay. Cái nắng chói chang hun nóng những con đường nhựa, những vỉa hè gạch, làm phỏng rát những bước chân trần.

Như lò lửa âm ỉ qua đêm, tuy có giảm nhiệt, nhưng vẫn không mất hẳn khiến buổi sáng cũng oi nồng khó chịu. Đi dạo buổi sáng thấy mình như đang đi giữa Hà nội sáng mùa hè xưa. Nhớ ngày ấy sáng nào lũ trẻ trong xóm cũng rủ nhau lên Lăng Bác tập thể dục. Nóng bức chẳng ngăn nổi niềm vui thích được đi chơi, hít đầy tràn lông ngực không khí ẩm ướt, hăng hăng buối sớm mai. Người và xe vẫn còn thưa thớt nên cả lũ ngênh ngang đi giữa lòng đường Phan Đình Phùng. Hoa phượng đỏ rực lác đác rụng bên đường. Thỉnh thoảng lại thấy mấy trái sấu xanh còn nguyên cuống hay quả bàng ương ương vàng.

Tuy trời nóng không có gió nhưng hoa bướm ven đường Hoàng Diệu vẫn rung rinh, phập phồng theo từng bước chân qua. Mỏng mảnh nên ha bướm thường không được ưa chuộng làm hoa cắm trong nhà. Nhưng khi hoa bướm ở trong vườn thì ai cũng phải trầm trồ khen ngợi.

Quẹo vào đường vườn hồng là thấy lòng dịu lại trước bạt ngàn hoa hồng nhung đỏ thắm. Cả lũ chui lủi cố tránh ánh mắt mấy người gác để trộm một cành hồng dù nguy cơ bị bắt rất cao. Nhiều khi tay xây xước hết vì gai hồng mà cũng vẫn hả hê.

Sáng nay không hoa hồng, cũng không hoa bướm. Chỉ có thảm hoa Sakura vàng rụng đầy trên lối. Những cành phượng đỏ chói chang đang cố lấn lướt màu tím dịu dàng của bằng lăng. Nhưng đỏ hay tím cũng chỉ làm nền cho những chùm hoa hoàng hậu vàng tươi khoe sắc.

Mùa hè ở đây lúc nào cũng rực rỡ chói chang, ngập tràn nắng và gió khiến người nhập cư thêm yêu Sài Gòn. Nhưng đâu đó trong những ngăn ký ức ta vẫn nhớ về những bông hoa bướm mong manh.

D’Artagnan & Ba Chàng Ngự Lâm Pháo Thủ

Author: admin  //  Category: Văn Học Nước Ngoài

“D’artagnan và Ba Chàng Ngự Lâm Pháo Thủ” là tựa sách ngày xưa, thời những cuốn truyện dù cũ nát cũng được nâng niu truyền tay nhau đọc như báu vật. Đến bây giờ có rất nhiều người trong đó có tôi vẫn không hiểu cái tên ngự lâm pháo thủ ở đâu ra khi Athos, Portos, Aramis chỉ là những ngự lâm quân, cưỡi ngựa, đánh kiếm.

Nhưng đến phiên bản phim “D’artagnan và Ba Người Lính Ngự Lâm” năm 2011 thì có lẽ cái tựa xưa cũ đó được giải thích phần nào khi các chàng ngự lâm hào hoa, phong nhã, coi trời bằng vung, coi cái chết tợ lông hồng nã pháo vào Quận Công Buckingham và Rochefort. Phiên bản 2011 dù giữ nguyên tên của các nhân vật nhưng đã thay đổi hoàn toàn trong kết cấu, nhằm thổi tính kịch tích và thời sự cho phim. Thay vì cưỡi những con ngựa chiến bóng loáng, khỏe mạnh rong ruổi trên đường thì các chàng cưỡi thuyền khinh khí cầu. Tình cảm của Hoàng Hậu nước Pháp cũng trở nên trong sáng hơn khi nàng chỉ chung thủy với Hoàng Đế Pháp và Quận Công Buckingham bỗng trở thành tên hợm của đáng ghét.

Nàng Bonaxier không phải là người phụ nữ đã có chồng nhưng còn lăng nhăng yêu chàng D’artagnan trẻ tuổi bồng bột. Thay vào đó nàng là một tỳ nữ yêu kiều, trẻ trung kiêu hãnh, thông minh và dũng cảm.

Sự thay đổi lớn nhất có lẽ là Athos khi lột xác thành một vị tướng cầm quân bản lĩnh không thua gì Gia Cát Lượng mà Châu Du chính là Milady, người phụ nữ vô sỷ đáng ghét nhưng vẫn còn chút tình yêu cho Athos.

Phiên bản 2011 bỗng trở nên dễ chịu và phù hợp làm bộ phim gia đình khi ta không phải giải thích cho trẻ những mối quan hệ tình cảm rất người lớn của xã hội Pháp ngày đó. Thế nhưng ta vẫn nhớ thương Alexandre Dumas và những chàng ngự lâm của ngày xưa trong “D’artagnan và Ba Chàng Ngự Lâm Pháo Thủ.” Nguyên tác vẫn là nguyên tác.

Truyện Cười

Author: admin  //  Category: Sách Khoa Học

Bệnh nhân nói với bác sĩ là ông ta thường xuyên bị đau đầu.

- Ông có uống rượu không? Bác sĩ hỏi

- Thưa bác sĩ, chưa bao giờ uống lấy một giọt.

- Ông hút thuốc lá chứ?

- Thưa ngài, tuyệt đối không.

- Còn chuyện phụ nữ?

- Ồ, tôi không hề nghĩ tới chuyện đó.

- Thế thì ông đúng là thánh rồi. Có thể vầng hào quang trên đầu ông hơi bị chặt.

8/3 buồn (4)

Author: admin  //  Category: Tiểu Thuyết

Thơm vội vã giấu mình sau cửa sổ. “Lỡ họ nhìn thấy mình thì chết” Trống ngực cô đập thình thịch, hai tay run lẩy bẩy. Trong đầu cô trống rỗng, chẳng thể nghĩ được gì. Thấy mặt mình nóng phừng phừng, cô vào toilet xả nước, lau mặt. Nước lạnh giá làm cô rùng mình và bình tĩnh hơn. Tuy mặt vẫn nóng nhưng cô đã thấy trống ngực bớt đập và tay đã kiềm chế được cơn run. Thơm quay vào phòng, lặng lẽ ngồi xuống ghế salon gỗ cứng ngắc, lạnh toát. Cô áp hai bàn tay giá buốt của mình vào mặt, hy vọng làm mặt bớt nóng và tay ấm hơn. “Nên làm gì đây?” cô tự hỏi mình. Miên man suy nghĩ Thơm không nhận thấy Kiệt đã vào phòng. Thấy bạn gái ngồi co ro, Kiệt bước đến, ngồi lên thành ghế, nắm lấy hai tay cô, ấp vào phía trong áo lông của mình. Hơi ấm dễ chịu truyền qua hai tay Thơm làm lòng cô cũng ấm lên. “Em lên sớm thế? Không lạnh sao?” Kiệt hỏi, nhưng anh không nhìn cô. Thơm cảm nhận thấy anh đang tránh ánh mắt của mình. Kiệt đã lừa dối mình nên anh sợ không dám nhìn mình. Thơm buồn bã nghĩ, rồi lại tự bào chữa. Chắc mình nhìn nhầm. Làm sao nhìn lầm được, mình vốn tinh mắt mà.

Cảm nhận được sự bối rối của người yêu khi cô im lặng không nói gì, Kiệt vòng tay ôm ngang lưng cô “Anh xin lỗi!” Anh ấy xin lỗi mình. Chắc anh ấy sắp nói chợt nhận ra là đã yêu Hà nên muốn chia tay. Thơm bất giác co rúm người lại. Cũng may đang lạnh, cô mặc rất nhiều áo nên Kiệt không nhận ra. “Anh hứa lần sau không uống nhiều như thế nữa. Anh biết em không thích.” Thơm trấn tĩnh lại. Anh ấy không muốn chia tay với mình, nhưng lại che giấu không muốn cho mình biết chuyện gì đã xảy ra. Anh ấy đang nói dối.

Mắt bỗng nhoè đi, cay cay nơi sống mũi. Cô gượng ngăn lại nhưng giọt nước mắt đầu tiên đã lăn qua hàng mi cong vút, rơi xuống tay Kiệt. Không ngừng được nữa, Thơm oà khóc tức tưởi như đứa trẻ bị đòn oan đang muốn hờn trách, nũng nịu. Kiệt lấy mùi xoa chùi nước mắt cho cô trong im lặng. Quen nhau mấy năm rồi, Kiệt biết tật mau nước mắt của người yêu. Vui, buồn, giận hay mừng rỡ cô cũng khóc. Khóc rồi cô sẽ nhẹ nhõm hơn. Chờ cho Thơm dịu bớt, Kiệt để tay lên hai mí mắt sưng húp, hơi day day. “Mắt sưng hết rồi, hết đẹp rồi. Đừng cáu nữa, mau già lắm. Rửa mặt, đi ăn sáng, xong mình đi. Hôm nay anh có cái này cho em xem. Nhớ không?” Thơm gật đầu máy móc. Chỉ đến khi rửa mặt xong cô mới lờ mờ nhớ ra hôm nay là 8/3. Kiệt đã hẹn đưa cô đi chơi và cho cô xem một bí mật.

Thơm chậm rãi quấn chiếc khăn len mỏng quanh mồm và tai. Buộc xong nút khăn, cô trùm chiếc khăn len màu nâu quanh đầu, quấn quanh cổ rồi buộc lại. Cô thầm mong mình quấn mãi không xong để không phải đi cùng Kiệt. Cô cần có thời gian để bình tĩnh lại. Nhưng khăn đã xong, găng đã đi, Thơm không tìm được lý do để trì hoãn. Cô chậm chạp leo lên sau xe. Nệm xe lạnh ngắt khiến cô sẽ rùng mình. Kiệt đạp cần khởi động, nổ máy. Chiếc xe Win phóng vút đi. Thơm ngồi thẳng đơ phía sau, hai tay vòng lại để trên yên xe giữa cô và Kiệt. Lần đầu tiên kể từ ngày Kiệt đổi sang chiếc xe Win này cô thấy khó chịu khi ngồi sau. Cô chợt nhớ hôm đầu có xe mới, Kiệt phóng xe vào tận trường đón cô. Rất nhiều ánh mắt nhìn cô ghen tỵ vì có anh bạn trai cùng chiếc xe mốt nhất. Thơm chỉ thấy chiếc xe có hình dáng kỳ lạ như con cào cào. Kiệt đã vòng tay kéo cô sát vào anh và nói “Cào cào cũng được nhưng xe này một yên, lại dốc về trước nên em sẽ phải ngồi sát vào anh.” Thơm đã không nhịn nổi cười khi nghe cái lý do đó. Kiệt lạng xe, Thơm gồng người cố thăng bằng để không đổ về trước. Dù vậy, cô vẫn không vòng tay ôm Kiệt.

Lặng lẽ ăn bát bún thang, Thơm thấy mồm mình nhạt thếch. Bún thang Hàng Hành vốn rất nổi tiếng nhưng vì còn quá sớm nên chỉ có một vài khách. Kiệt còn chưa qua cơn hang over nên cũng ăn uể oải. Sau tách cafe anh dường như tỉnh táo hơn. “Đi nha?.” Thơm lặng lẽ gật đầu. Rồ máy đi, Kiệt quài tay kéo cô sát vào anh “Giận lâu thế?” Miễn cưỡng, Thơm nhích gần hơn. Hơi ăm từ Kiệt và mùi tóc anh thật quen thuộc, dễ chịu. Thơm thấy bớt hoang mang. Đây là người đàn ông cô yêu và có ý định chung sống trọn đời. Kiệt vẫn để tay sau lưng cô, như muốn che chở, chắn gió. Thơm nhẹ nhàng ngả đầu vào lưng anh.

Kiệt luồn lách giữa những quầy hàng san sát, thỉnh thoảng gật đầu đáp lại những lời hỏi thăm. Chợ trời là khu của anh. Hầu hết những người bán hàng ở đây đều là bạn hàng của thầy u, hay bạn bè anh. Dừng xe lại trước cửa nhà, anh lớn tiếng gọi u. Thầy và u Kiệt từ trong nhà bước ra rồi ra hiệu cho cả hai đi cùng. Thơm líu ríu chào hai người rồi đi theo.

8/3 Buồn (3)

8/3 Buồn (3)

Author: admin  //  Category: Tiểu Thuyết

Càng tối, cánh đàn ông càng náo nhiệt. Bia Tiger khui liên tục, những tiếng thách thức nhau ngày càng nhiều. Đám con gái túm lại một góc phòng, buôn dưa lê ăn hoa quả. Thơm đứng ngoài hiên nhà hàng ngắm hồ về đêm. Gió Hồ Tây càng lúc càng lạnh, nhưng Thơm lại thấy rất dễ chịu. Cô thích cảnh hồ đêm khi chỉ có những ngọn đèn lờ mờ thưa thớt của những người đánh cá đêm. Những ngôi sao chi chit dày đặc cũng không thể thắp sáng nổi mặt hồ. Những cành liễu giờ chỉ là cái bóng của chính mình oằn mình trong gió nhưng vẫn kiên cường trụ vững. Ai bảo liễu yếu đào tơ là không đúng. Đằng sau vẻ mềm yếu là một ý chí sắt thép mà thoáng nhìn người ta có thể lầm.

 Tiếng hò reo dường như lớn hơn bình thường. Thơm quay người bước vào trong phòng. Lũ con trai hứng khởi leo cả lên bàn, hò hét phấn khích. Mấy đứa con gái cũng cố kiễng chân nhòm vào. Lan thấy Thơm vào liền tiến lại gần thì thào “Bà đi đâu đấy? Lão Kiệt nhà bà đang có em đẹp ôm hôn kìa.” Thơm cười mỉm. Chuyện Kiệt có người đẹp ôm hôn là chuyện hoang tưởng nhất cô từng nghe. Trong đám bạn cùng chơi, Kiệt là người hiền lành và chung thủy nhất. Cô chậm rãi leo lên một cái ghế gần đó, nhòm vào trong. Một cô gái mặc áo dạ tím, đầu đội bê rê đỏ đang ôm Kiệt và đặt một nụ hôn lên má anh. Lũ con trai gào lên “Hôn môi, hôn môi” Thơm lắc đầu, trèo xuống. Lan huých cô “Đúng không?” Thơm cười xòa “Bà Hà ý mà.”

 Hà vốn là bạn cùng lớp phổ thông với Kiệt. Cùng với Mạnh & Tư, bốn người họ dù đã ra trường nhưng vẫn rất thân thiết. Cả nhóm chỉ có mình Hà là phụ nữ nên cả ba anh đều rất chiều chuộng. Đã có lần Thơm chọc Kiệt có từng yêu Hà không? Kiệt đỏ mặt, lắc đầu quầy quậy.  Đến bây giờ Hà vẫn chưa cặp bồ nên thường xuyên đi chơi với nhóm của Kiệt.

 “Làm gì mà ngồi thừ ra thế? Em mệt à?” Kiệt lè nhè hỏi cô. Hơi bia nồng nặc phả vào mặt. Thơm ghét mùi bia. Nhưng cô cảm động vì Kiệt không bao giờ bỏ quên cô. Anh thường vui vẻ với đám bạn rồi chạy lại hỏi cô dăm câu. Anh cũng biết sức khỏe của Thơm không tốt nên không thể thức khuya. Vì vậy dù mải chơi đến mấy cứ khoảng 9h là anh sẽ sắp xếp đưa cô về. “Mặc áo vào, anh đưa em về.” Thơm ngập ngừng “Còn mọi người thì sao. Hôm nay là sinh nhật anh nữa” Kiệt lắc đầu “Không sao đâu, Đưa em về nhà rồi anh sẽ quay lại uống tiếp.” Thơm ngại ngần “Anh đừng uống nhiều quá. Tý về không an toàn đâu. Để em nói Lan đưa em về. Anh ở lại với mọi người đi.” Kiệt ngập ngừng rồi gật đầu. Anh đưa cô và Lan ra lấy xe, dắt ra ngoài cổng rồi mới quay vào.

 Chuông điện thoại reo làm Thơm tỉnh giấc. Hai mắt cô vẫn cay xè vì chưa ngủ đủ. Ai gọi sớm thế, hôm nay là chủ nhật mà. Thơm làu bàu nhưng cũng nhấc điện thoại lên. “Thơm à, chị Hà này. Em lên khách sạn 31 đón Kiệt về nhé. Nó say quá. Chị phải đi làm hôm nay nên phải về nhà thay quần áo.” Tiếng Hà xe xé đầu dây bên kia. Thơm vốn không có cảm tình với Hà vì giọng nói cao vút như xé vải này. “Thế cả đêm hôm qua chị với Kiệt ngủ khách sạn à?” Thơm cố hỏi bằng giọng bình thường nhưng chút nghèn nghẹn đã dâng lên trong cổ. “Đâu có. Hôm qua cả nhóm Mạnh và Tư cũng kéo về đây, thuê phòng uống tiếp. Chúng nó vẫn ngủ ở đây này. Nhưng Kiệt nói sang nay có chuyện phải đi với em nên chị mới gọi điện.” “Dạ được để lát em lên. Chị có việc cứ đi đi” Thơm thấy nhẹ nhõm hẳn. “Mấy giờ em lên? Phòng 207 nhé” Hà hỏi. “Em buồn ngủ quá, chắc khoảng 9h em lên” Hà cúp máy. Thơm nhắm mắt cố ngủ lại. Không hiểu sao cô không ngủ được. Thôi kệ lên trên đó xem lũ con trai có ói mửa gì không còn dọn dẹp. Nghĩ vậy, Thơm liền mặc quần áo, kéo mình ra khỏi giường.

 Mới có 6h sáng nên ngoài sảnh khách sạn cũng chẳng có ai. Mấy khách sạn tư nhân này là thế, phục vụ kém chỉ được cái giá rẻ, và không hay đòi hỏi giấy tờ. Thơm đi thẳng lên cầu thang. Phòng 207 ở phía cuối hành lang. Cửa phòng vẫn hơi mở he hé. Chắc Hà đi vội nên không đóng cửa. Thơm đẩy cửa bước vào, Mạnh và Tư ngủ đè lên nhau trên chiếc giường đôi trong phòng. Không thấy Kiệt. Cô nhìn trong toilet cũng không thấy anh. Chắc Kiệt dậy lấy xe cho Hà. Thơm bước lại cửa sổ, đóng lại. Gió lùa thế này nhỡ mấy ông say bị cảm thì chết. Thơm ngừng tay không kéo được cửa sổ vào nữa. Kiệt đang ôm Hà hôn say đắm bên khóm trúc ngoài vườn sau. Chiếc mũ bê rê của Hà tụt xuống quá nửa đầu.